|
  |
|
PVLC Mùa Thường niên tuần XII thứ 4
|
Bài Ðọc I: (Năm I) St 15, 1-12. 17-18
"Abram tin vào
Thiên Chúa và vì đó, ông được công chính".
Trích sách Sáng
Thế.
Trong những ngày
ấy, có lời Chúa phán cùng Abram trong thị kiến rằng:
"Hỡi Abram, ngươi chớ sợ, Ta là Ðấng phù trợ và là phần
thưởng rất bội hậu cho ngươi". Abram thưa rằng: "Lạy
Chúa là Thiên Chúa, Ngài sẽ ban cho con điều gì? Con sẽ
qua đi mà không có con; chỉ có Eliêzer này, người Ðamas,
con của người giúp việc gia đình con". Abram nói tiếp
rằng: "Chúa không cho con sinh con; đây con của người
giúp việc sẽ là kẻ nối nghiệp con". Tức thì có lời Chúa
phán cùng ông rằng: "Chẳng phải người này sẽ là kẻ nối
nghiệp ngươi, nhưng là chính người con ngươi sinh ra, sẽ
là kẻ nối nghiệp ngươi". Thiên Chúa dẫn Abram ra ngoài
và nói với ông: "Ngươi hãy ngước mắt lên trời, và nếu có
thể được, hãy đếm các ngôi sao". Rồi Chúa nói tiếp:
"Miêu duệ của ngươi sẽ đông đảo như thế". Abram tin vào
Thiên Chúa và vì đó, ông được công chính.
Và Chúa lại nói:
"Ta là Chúa, Ðấng dẫn dắt ngươi ra khỏi thành Ur của dân
Calđê, để ban cho ngươi xứ này làm gia nghiệp". Abram
thưa rằng: "Lạy Chúa là Thiên Chúa, làm sao con có thể
biết con sẽ được xứ đó làm gia nghiệp?" Chúa đáp: "Ngươi
hãy bắt một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi,
một con cừu đực ba tuổi, một con chim gáy mái và một con
bồ câu non". Abram bắt tất cả những con vật ấy, chặt ra
làm đôi, đặt phân nửa này đối diện với phân nửa kia:
nhưng ông không chặt đôi các con chim. Các mãnh cầm lao
xuống trên những con vật vừa bị giết, song ông Abram
đuổi chúng đi.
Lúc mặt trời lặn,
Abram ngủ mê; một cơn sợ hãi khủng khiếp và u tối bao
trùm lấy ông. Khi mặt trời đã lặn rồi, bóng tối mù mịt
phủ xuống, có một chiếc lò bốc khói và một khối lửa băng
qua giữa những phần con vật chia đôi. Trong ngày đó,
Chúa đã thiết lập giao ước với Abram mà nói rằng: "Ta
ban xứ này cho miêu duệ ngươi, từ sông Ai-cập cho đến
sông Euphrát".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7. 8-9
Ðáp: Tới
muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).
Hoặc đọc:
Alleluia.
Xướng: 1) Hãy ca
tụng Chúa, hãy hoan hô danh Ngài, hãy kể ra sự nghiệp
Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người,
hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa. - Ðáp.
2) Hãy tự hào vì
danh thánh của Người, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy
mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy
tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. - Ðáp.
3) Hỡi miêu duệ
Abraham là tôi tớ của Người, hỡi con cháu Giacóp, những
kẻ được Người kén chọn. Chính chúa là Thiên Chúa chúng
ta, quyền cai trị của Người bao trùm khắp cả địa cầu. -
Ðáp.
4) Tới muôn đời
Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Người đã an bài
tới muôn thế hệ, lời minh ước Người đã ký cùng Abraham,
lời thề hứa Người đã thề với Isaac. - Ðáp.
Alleluia: Ga 14, 23
Alleluia,
alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ
lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta
sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.
Phúc Âm: Mt 7, 15-20
"Hãy xem quả
thì các con sẽ biết chúng".
Tin Mừng Chúa
Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ rằng: "Hãy coi chừng các tiên tri
giả. Họ mặc lốt chiên đến cùng các con, nhưng bên trong,
họ là sói dữ hay cắn xé. Hãy xem quả thì các con sẽ biết
được chúng. Nào ai hái được trái nho nơi bụi gai, hoặc
trái vả nơi bụi găng sao? Cũng thế, cây tốt thì sinh
trái tốt, còn cây xấu thì sinh trái xấu. Cây tốt không
thể sinh trái xấu, và cây xấu không thể sinh trái tốt.
Các cây không sinh trái tốt sẽ bị chặt đi và ném vào
lửa. Vậy coi trái thì các con sẽ nhận biết được chúng".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm Cảm Nghiệm
Chân dung của những "con sói... cắn xé"
Suy
Niệm
Chủ đề "sự sống" từ Mùa Phục Sinh vẫn được tiếp tục ở
bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Tư Tuần XII Thường Niên, ở chỗ
hoa trái của sự sống này, một thứ hoa trái cho biết là
sự sống đó thật hay giả, siêu nhiên hay tự nhiên, dồi
dào hay cằn cỗi. Chúa Giêsu đã sử dụng ngay định luật tự
nhiên về sự sống để áp dụng vào sự sống siêu nhiên, ở
chỗ căn cứ vào hoa trái của nó, như Người phán dạy như
sau:
"Hãy coi chừng các tiên tri giả. Họ mặc lốt chiên đến
cùng các con, nhưng bên trong, họ là sói dữ hay cắn xé.
Hãy xem quả thì các con sẽ biết được chúng. Nào ai hái
được trái nho nơi bụi gai, hoặc trái vả nơi bụi găng
sao? Cũng thế, cây tốt thì sinh trái tốt, còn cây xấu
thì sinh trái xấu. Cây tốt không thể sinh trái xấu, và
cây xấu không thể sinh trái tốt. Các cây không sinh trái
tốt sẽ bị chặt đi và ném vào lửa. Vậy coi trái thì các
con sẽ nhận biết được chúng".
Căn cứ vào lời Chúa khẳng định trên đây thì thành
phần "tiên tri giả", được Người nhắc đến ngay ở
đầu bài Phúc Âm hôm nay, cho dù "mặc lốt chiên",
"nhưng bên trong là sói dữ" nên không thể sinh
hoa trái tốt lành: "cây
xấu không thể sinh trái tốt", trái
lại, "cây xấu thì sinh trái xấu" là thứ hoa
trái "cắn xé", sát hại, chia rẽ, phá hoại, tiêu
diệt, hung tàn, bạo loạn v.v. những thứ hoa trái hiểm
độc không thể nào tồn tại như hoa trái của sự sống,
những thứ hoa trái cuối cùng "sẽ bị chặt đi và ném
vào lửa" xứng với số phận bóng tối không thể nào át
được ánh sáng, mà còn bị ánh sáng xua tan nữa.
Thành phần "tiên tri giả" được Chúa
Giêsu đề cập đến ở đây, ở vào phần cuối của Bài Giảng
Phúc Đức Trọn Lành Trên Núi mà Người trực tiếp ngỏ cùng
các tông đồ và gián tiếp cho dân chúng, chắc Người không
ám chỉ thành phần biệt phái và luật sĩ sau này bị Người
công khai và thậm tệ quở trách là "đồ giả hình" ở
đoạn 23 của cùng Phúc Âm Thánh Mathêu, mà là
chính các tông đồ hằng được nghe Người giảng dạy và thấy
gương sống của Người mà vẫn sống ngược lại với Người.
Một trường hợp điển hình cho thấy có thể Người ám chỉ
thành phần "tiên tri giả" là các tông độ hay
môn đệ của Người, bề ngoài có vẻ hiền lành dễ thương như
"chiên" nhưng bề trong vốn còn tính chất "sói
dữ... cắn xé", đó là trường hợp của chính tông đồ
Gioan, vị tông đồ đã có lần ngăn cản người khác không
được lấy danh Thày mà trừ quỉ bởi không thuộc về nhóm
của ngài (xem Luca 9:49), và ngay sau đó ngài còn cùng
tông đồ Giacôbê anh mình đã ngỏ ý xin Thày sai lửa trời
xuống thiêu rụi một thành Samaritano vì họ không tiếp
rước Người (xem Luca 9:54).
Sở dĩ có bài Phúc Âm hôm nay ở phần cuối của Bài
Giảng Trên Núi, là Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến việc
thực hành giáo huấn phúc đức trọn lành của Người vừa
giảng dạy cách riêng cho các tông đồ. Những ai thực hành
lời của Người thì sẽ sinh hoa trái tốt đẹp nhờ lời của
Người, bằng không sẽ chẳng sinh hoa trái gì, thậm chí
còn sinh hoa trái xấu theo bản tính và xu hướng tự nhiên
hướng hạ của mình.
Cảm Nghiệm
Như thế, bất kỳ ai, không phải chỉ ở nơi dân ngoại không
biết Chúa hay chưa biết Chúa, hoặc ở nơi những kẻ được
coi là tội lỗi gian ác, mà là chính thành phần mang danh
môn đệ của Chúa Kitô, Đấng "hiền lành và khiêm
nhượng trong lòng" (Mathêu 11:29), cũng có thể là
thành phần "tiên tri giả", ở vào một lúc nào đó
hay ở một nơi nào đó, nếu họ không sống trọn lành theo
giáo huấn của Bài Giảng Trên Núi được Chúa Giêsu truyền
dạy suốt trong gần 3 tuần vừa qua ở Tuần X, XI và XII
Mùa Thường Niên này.
Thực tế quả thực cho thấy đúng như vậy. Như lịch sử Giáo
Hội và đời thường cho thấy, thành phần Kitô hữu nói
chung và Công giáo nói riêng đã có những thái độ "sói ... cắn xé" còn
gian dối hơn cả lương dân, còn dữ dằn độc ác hơn cả dân
ngoại, thậm chí lấy chính chân lý hay nhân danh chân lý
để sát hại nhau chứ không phải để giải thoát nhau, để
cứu giúp nhau như chính bản chất của chân lý là soi sáng
và giải phóng (xem Gioan 8:32), còn chia rẻ nhau trong
nội bộ Kitô giáo của mình, gây gương mù và tai hại trầm
trọng cho công cuộc truyền giáo là bản tính của Giáo Hội
Chứng Nhân của Chúa Kitô và cho Chúa Kitô.
Những trường hợp điển hình cho thấy thành phần "tiên tri
giả" là thành phần, như Chúa Kitô diễn tả, có 3 đặc
tính: "mặc lốt chiên", nhưng bên
trong lại là "sói dữ" nên đời sống của họ mang
lại những hậu "cắn xé" tai hại. Chẳng hạn các
vị linh mục lạm dụng tình dục trẻ em, "mặc lốt chiên" là
cha cụ, nhưng lại thèm muốn hèn hạ đến độ như "sói dữ"
dám lén lút ăn thịt con chiên của mình, và vì thế các vị
quả thực đã "cắn xé" chẳng những biết bao nhiêu là giới
trẻ đã bỏ đạo bởi gương mù của các vị bị phanh phui mà
còn "cắn xé" cả tài sản của giáo hội địa phương là nơi
các vị thuộc về liên quan đến việc bồi thường cái hậu
quả "cắn xé" như một con "sói dữ".
Hay trường hợp cha mẹ Kitô hữu đạo đức tốt lành, đọc
kinh "xem" lễ và rước lễ hằng ngày, nhưng con cái vẫn cứ
hư đi, vẫn bỏ đạo, bởi vì bên trong cái vỏ đạo đức như
"mặc lốt chiên" ấy, họ vẫn chất chứa tâm tưởng của loài
"sói dữ" đầy những thành kiến xấu, những ác cảm, những
hận thù ghen ghét, những chấp nhất lặt vặt, những nghĩ
bậy cho nhau, được bộc lộ qua những lời nói hành nói
xấu, phê bình chỉ trích chủ quan, chửi rủa nguyền rủa
nhau v.v., khiến con cái bị "cắn xé" bởi gương mù gương
xấu của họ, đến nỗi có những đứa bỏ đạo, không đi thờ đi
lễ như cha mẹ mong muốn và thúc giục nữa, bởi theo
chúng, việc đi thờ đi lễ của cha mẹ và như cha mẹ chúng
là không gì không mang lại lợi ích, trái lại, còn gây
hại nữa... thì theo gương các vị mà làm gì, chẳng có lợi
thì chớ mà lại còn mất giờ và bị mang tiếng là giả hình
nữa.
Tuy nhiên, cho dù trong lòng Giáo Hội tự bản chất "thánh
thiện" hằng liên lỉ có những đứa con "sói dữ... cắn xé",
dù vô tình hay chủ ý, bằng cách này hay cách khác, ở
thời này hay thời kia, Giáo Hội của Chúa vẫn không thể
bị hủy hoại, bởi Giáo Hội chính là công việc của Chúa,
chứ không phải là việc làm của con người thuần túy. Chúa
sẽ ở với Giáo Hội và qua những gian nan khốn khó thử
thách cả trong lẫn ngoài như thể bị nội công ngoại kích
ấy, Giáo Hội lại càng trở thành dấu chứng cho thấy Giáo
Hội là Nhiệm Thể của Chúa Kitô có Chúa Kitô là Đầu và
càng hiệp nhật nên một với Người ở chỗ giống Người trong
việc bách hại và sát hại.
Đúng thế, không ai có thể phá hủy được Giáo Hội, cho dù
là quyền lực kinh khủng của hỏa ngục đi nữa, vì Chúa ở
cùng Giáo Hội như Thiên Chúa ở cùng dân Do Thái xưa,
ngay từ ban đầu, qua tổ phụ Abram của họ, như Bài Đọc 1
hôm nay cho thấy, một vị tổ phụ đã già mà vẫn còn son
sẻ: "Con sẽ qua đi mà không có con; chỉ có Eliêzer
này, người Ðamas, con của người giúp việc gia đình
con", thế nhưng, theo sự quan phòng thần linh vô
cùng khôn ngoan của Thiên Chúa thì: "chính
người con ngươi sinh ra sẽ là kẻ nối nghiệp ngươi", một sự
nghiệp ngoài đất hứa mà chính yếu bao gồm muôn vàn con
cháu: "Ngươi hãy ngước mắt lên trời,
và nếu có thể được, hãy đếm các ngôi sao... Miêu duệ của ngươi sẽ đông đảo như thế".
Chính vì tin tưởng mọi sự vào Thiên Chúa, vào ý
định vô cùng huyền diệu của Ngài, một ý định được Ngài
tỏ hiện và bày tỏ qua giao ước Ngài đã tự động lập ra và
ký kết với dân của Ngài qua
các vị tổ phụ của họ, Vị
Thiên Chúa chân thật duy nhất bất biến dù con người có
qua đi hay bất trung với Ngài: "Thiên Chúa của
Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp"
(Xuất Hành 3:15) - "Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời
minh ước", mà Thánh Vịnh gia trong
Bài Đáp Ca hôm nay dường như đã âm vang tâm tình ngợi
khen chúc tụng của tổ phụ Abram, Vị được Bài Đọc 1 hôm
nay khẳng định: "Abram tin vào Thiên Chúa và vì đó,
ông được công chính".
1) Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Ngài, hãy kể
ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát
mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa.
2) Hãy tự hào vì danh thánh của Người, tâm hồn những
ai tìm Chúa, hãy mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền
năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn.
3) Hỡi miêu duệ Abraham là tôi tớ của Người, hỡi con
cháu Giacóp, những kẻ được Người kén chọn. Chính chúa là
Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Người bao trùm
khắp cả địa cầu.
4) Tới muôn đời Người vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa
mà Người đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Người
đã ký cùng Abraham, lời thề hứa Người đã thề với Isaac.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
|
|